Wolfgang Amadeus Mozart ngay từ nhỏ đã bộc lộ thiên bẩm âm nhạc xuất chúng. Năm lên 4 tuổi, cậu bé Wolfgang đã sáng tác một bản nhạc dành cho đàn klavier, phức tạp đến mức không một danh cầm nào ở châu Âu khi ấy có thể chơi nổi.

Khi người cha rất mực yêu con trai cầm lên tờ bản thảo đang viết dở của Mozart, ông đã phải kinh ngạc:
– Con làm khó quá con ạ, làm gì có ai chơi được nó!
Mozart cự lại:
– Sao lại thế cha, bé như con còn chơi được nữa là!
Nguyện vọng của viện sĩ
Lên bảy, cậu bé Wolfgang đã viết được một bản giao hưởng. 12 tuổi, hoàn thành vở opera đầu tay. Viện Hàn lâm Bolonho vốn có thông lệ không kết nạp ai ở độ tuổi dưới 26. Tuy nhiên, với một thiên tài như Mozart, họ đã có ngoại lệ. Năm 14 tuổi, Mozart trở thành viện sĩ hàn lâm. Khi người cha chúc mừng con trai, Mozart nói:
– Thưa cha, bây giờ con đã là viện sĩ rồi, liệu con có thể đi dạo chơi một lúc mà không phải nghĩ tới việc sáng tác được không?
Cụ thể hóa thu nhập
Có lần phải kê khai các khoản thu nhập của mình, Mozart nêu rõ là, với tư cách một nhạc sĩ cung đình, ông nhận được mức lương 400 gulden một tháng. Và ông viết thêm: “Thế là quá nhiều đối với những việc mà tôi đã làm, nhưng là quá ít đối với những việc mà tôi có thể làm”.
Lý do
Một thanh niên trẻ, muốn trở thành nhạc sĩ, hỏi Mozart:
– Làm cách nào để viết một bản giao hưởng khi mới 14 tuổi?
Mozart:
– Theo tôi, bạn còn quá trẻ, tốt nhất nên bắt đầu bằng những tác phẩm đơn giản hơn, như ballade chẳng hạn…
Anh thanh niên:
– Sao lại thế? Chính ông đã hoàn thành bản giao hưởng đầu tay khi mới 14 tuổi cơ mà?
– Nhưng khi ấy, tôi không đi hỏi người khác xem viết giao hưởng như thế nào – Mozart nói.
Chat with Kite Music
Loading...